Echoes of Stories

When he pulled back the blanket

Chương 1: Hình học của sự lạnh

Cơn gió lạnh buốt rít qua những con đường bê tông của Khu Sắt thép không chỉ làm lạnh da thịt mà còn như muốn thấu xương. Tôi áp lưng vào bức tường gạch mục nát của một nhà máy dệt bỏ hoang, cố gắng hòa mình vào bóng tối. Tôi là Evelyn Sterling , người từng là người thừa kế duy nhất của tập đoàn vận tải biển lớn nhất bờ biển phía Đông. Đêm nay, tôi chỉ còn là một bóng ma run rẩy, bị tước đoạt tên tuổi, đế chế và phẩm giá.

Leo đang co ro dưới một tấm chăn chuyển nhà bẩn thỉu, bị vứt bỏ bên cạnh tôi .

Cậu bé chắc không quá bảy tuổi. Cậu là nạn nhân thầm lặng của hệ thống nuôi dưỡng trẻ mồ côi quá tải và đổ vỡ của thành phố, và trong ba tuần qua, cậu là người bạn đồng hành duy nhất của tôi trong chốn đô thị lạnh lẽo này.

Đôi tay run rẩy dữ dội của tôi nắm chặt một mẩu bánh mì chua khô cứng. Tôi đã mất bốn tiếng đồng hồ lục lọi trong những thùng rác đông cứng phía sau một tiệm bánh để tìm nó, suýt nữa thì gãy cổ tay khi nắp thùng sập xuống. Tôi đưa mẩu bánh cứng ngắc đó cho Leo.

Tôi chăm chú quan sát đứa trẻ ăn như thể đang cố ghi nhớ từng miếng ăn một.

Chậm rãi. Cẩn thận. Ông nhai với vẻ thành kính đầy đau đớn, đôi gò má hốc hác hằn sâu những vết bầm tím dưới ánh đèn đường mờ ảo màu hổ phách ở xa. Ông ăn như thể sợ rằng ngay cả bánh mì cũng có thể biến mất vào không khí nếu ông chớp mắt quá nhanh. Dạ dày tôi co thắt dữ dội, một cơn đau nhói, xoắn vặn lan lên tận cổ họng. Tôi đã không ăn một calo nào trong ba ngày. Sự đói khát khiến tầm nhìn của tôi mờ đi với những đốm đen, lờ mờ.

“Ăn hết đi,” tôi thì thầm, gượng cười, một nụ cười giả tạo mong manh khiến đôi môi khô nứt nẻ lập tức hé ra một giọt máu ấm. “Tôi không đói.”

Đó là một lời nói dối thảm hại, lộ liễu. Nhưng đó là tấm khiên duy nhất tôi còn lại để chống đỡ anh ta.

Leo dừng lại. Hàm nhỏ, lấm lem muội than của ông ngừng cử động. Ông nhìn tôi, đôi mắt đen thẳm, già nua đến khó tin xuyên thẳng qua vẻ ngoài khốn khổ, tuyệt vọng mà tôi đang cố gắng duy trì.

Rồi, không nói một lời nào, đôi bàn tay nhỏ bé của cậu nắm lấy mẩu bánh mì còn lại. Với một tiếng xé nhẹ, cậu bẻ đôi miếng bánh mì nhỏ xíu đó. Cậu duỗi cánh tay gầy guộc, đưa mảnh bánh nhỏ hơn về phía tôi.

Tôi nghẹn thở, cổ họng vướng phải một cục cảm xúc sắc nhọn đột ngột ập đến.

“Cậu đang làm gì vậy?” Tôi khẽ hỏi, giọng gần như khàn đặc giữa cơn gió lạnh buốt.

“Vì cậu,” Leo nói.

Chỉ hai từ. Đơn giản. Hoàn toàn, thẳng thắn đến mức tàn nhẫn.

Tôi cố gắng từ chối. Bản năng bảo vệ trỗi dậy, và tôi lập tức lắc đầu, thọc sâu đôi tay tê cứng vào những chiếc túi rách của áo khoác. “Không, không—Leo, cái này là của cậu. Cậu cần nó để giữ ấm.”

Nhưng đứa trẻ không hề nhúc nhích tay. Nó chỉ chờ đợi. Cánh tay nó vẫn duỗi thẳng, không hề lay chuyển. Đó là một sự hiến dâng của ân điển tuyệt đối trong một vũ trụ chẳng hề cho chúng ta thấy chút ân điển nào.

Sự im lặng giữa chúng tôi càng lúc càng dày đặc, nặng nề hơn cả cái lạnh thấu xương đang đè nặng lên vai. Đó là sự đối đầu giữa tình yêu và sự tuyệt vọng cùng cực.

Cuối cùng, ý chí tan vỡ của tôi hoàn toàn sụp đổ. Một giọt nước mắt nóng hổi, ​​không kìm nén, lăn dài trên gò má lạnh cóng, tạo thành một vệt sạch sẽ trên lớp bụi bẩn. Những ngón tay run rẩy của tôi vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy lớp vỏ khô cứng, sần sùi.

Trong một khoảnh khắc dài như ngưng đọng, cả hai chúng tôi đều không cắn một miếng nào. Chúng tôi chỉ cầm ổ bánh mì. Chúng tôi cầm nó như thể đó là một thứ thiêng liêng. Một thứ thần thánh.

Đâu đó phía trên mép con hẻm, tiếng còi cảnh sát vọng lại, nhuộm những đám mây thấp bằng những vệt đỏ và xanh điên cuồng. Ở đâu đó sâu hơn trong lòng đô thị rộng lớn, cuộc sống vẫn tiếp diễn mà không có chúng tôi. Các tỷ phú thưởng thức thịt bò Wagyu nhập khẩu; anh trai cùng cha khác mẹ của tôi nhâm nhi rượu Scotch quý hiếm trong phòng làm việc của cha tôi.

Nhưng ở nơi đây—nằm sát những bức tường đổ nát, đầy hình vẽ graffiti và vỉa hè bị lãng quên—thời gian dường như chậm lại đủ để hai người không sở hữu gì cả, có thể chia sẻ điều gì đó mà họ cảm nhận như là tất cả.

Tôi tựa gáy vào nền bê tông lạnh cóng, nhắm mắt lại, thưởng thức vị khô, đắng của bánh mì chua khi nó chạm vào lưỡi.

“Đây vẫn là món ngon nhất tôi ăn được trong mấy ngày qua,” tôi khẽ thú nhận, lời thú nhận như một làn sương trắng mờ ảo trong không khí.

Leo nhìn tôi. Rồi anh gật đầu, một động tác chậm rãi, trang trọng, như thể anh hiểu chính xác sức nặng sâu sắc của điều tôi muốn nói. Ở góc khuất tăm tối, bị lãng quên ấy của thành phố, hơi ấm không đến từ calo của thức ăn. Nó tỏa ra từ thực tại không thể phủ nhận rằng mình không cô đơn.

Đột nhiên, cánh cửa thép nặng nề của lối vào dành cho nhân viên cách đó chín mét bật tung ra, đập mạnh vào bức tường gạch.

Hai người đàn ông mặc đồng phục an ninh chiến thuật màu tối bước vào con hẻm, chiếu những chiếc đèn pin công suất lớn, chói mắt vào các thùng rác. Tôi nhận ra ngay phù hiệu màu bạc trên vai họ: Tập đoàn Sterling .

“Quét sạch con hẻm,” tên bảo vệ cao lớn quát vào bộ đàm đeo vai. “Ông Sterling muốn khu vực này được dọn sạch hoàn toàn trước buổi dạ tiệc ngày mai. Tìm người phụ nữ đó. Bắn chết tại chỗ.”

Tôi nắm lấy tay Leo, kéo anh ta vào sâu trong bóng tối, nhận ra với một cơn hoảng loạn tột độ rằng anh trai cùng cha khác mẹ của tôi không chỉ bằng lòng để mặc tôi chết đói; anh ta còn đang tích cực săn lùng tôi.

Chương 2: Kiến trúc của sự lừa dối

“Đi đi, Leo. Khẽ khàng thôi,” tôi thở hổn hển, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Chúng tôi áp sát người vào bức tường gạch ướt, nhích dần về phía hàng rào lưới thép ở cuối con hẻm. Ánh đèn pin xuyên qua bóng tối, chiếu sáng những bông tuyết xoáy tròn như nhiễu sóng trên màn hình tivi hỏng.

Victor Sterling , anh trai cùng cha khác mẹ của tôi, là một người đàn ông có tham vọng chỉ bị lu mờ bởi sự thiếu hụt hoàn toàn về đạo đức. Sáu tháng trước, khi cha chúng tôi đang hấp hối trong phòng chăm sóc đặc biệt, Victor đã dàn dựng một cuộc đảo chính hoàn hảo, không đổ máu. Ông ta làm giả các chỉ thị y tế, thao túng hội đồng quản trị và tạo ra một vụ bê bối tài chính lớn nhằm gài bẫy tôi tội tham ô công ty.

Hắn không chỉ cướp đoạt gia sản thừa kế của tôi; hắn còn đóng băng tài khoản ngân hàng, bôi nhọ danh tiếng tôi trên báo chí và đẩy tôi vào vòng xoáy của hệ thống tư pháp tham nhũng mà hắn đã hối lộ từ trước. Tôi suýt nữa phải ngồi tù liên bang, buộc phải trốn vào những góc khuất tăm tối của thành phố.

Nhưng tại sao hắn lại phái các đội sát thủ sử dụng vũ khí hạt nhân vào khu ổ chuột? Hắn đã thắng rồi. Tôi chỉ là một bóng ma.

Trừ khi tôi có thứ gì đó mà anh ấy vẫn đang rất cần.

“Này! Ở phía bến bốc dỡ hàng kìa!”

Ánh đèn pin chiếu vào một chồng pallet gỗ chỉ cách mặt tôi vài inch. Người bảo vệ cao hơn rút khẩu súng lục giảm thanh nặng nề từ thắt lưng chiến thuật của mình, rồi bắt đầu chạy bộ nặng nhọc.

“Chạy đi!” Tôi đẩy Leo về phía khe hở hẹp, rỉ sét giữa hàng rào lưới thép.

Anh ta vội vã chui qua khe hở như một con thỏ hoảng sợ, làm rách chiếc áo khoác quá khổ của mình vào dây thép gai. Tôi lao theo anh ta, mặc kệ cảm giác kim loại sắc nhọn cứa sâu vào vai áo khoác. Chúng tôi ngã nhào xuống con đường dịch vụ bên cạnh, đôi ủng trượt trên lớp băng đen trơn trượt.

Chúng tôi không ngừng chạy cho đến khi phổi bỏng rát vì vị kim loại của đồng và tiếng la hét của lính canh tan vào tiếng ồn ào hỗn loạn của giao thông thành phố.

Chúng tôi gục xuống dưới mái hiên mục nát của một tiệm giặt ủi bỏ hoang. Tôi kéo Leo vào lòng, cố gắng che chắn cho thân hình run rẩy của cậu khỏi cơn gió lạnh buốt.

“Cháu xin lỗi,” Leo thở hổn hển, hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt đầu gối. “Cháu bị vấp ngã.”

“Không sao đâu,” tôi trấn an, vuốt mái tóc rối bời, bẩn thỉu của cậu bé. “Con làm rất tốt. Chúng ta an toàn rồi.”

Khi nhịp thở của tôi chậm lại, adrenaline giảm dần để lại một sự tỉnh táo lạnh lùng, tập trung cao độ, nhận thức ấy ập đến với tôi như một đoàn tàu chở hàng.

Mật mã.

Vào đêm cha tôi qua đời, chỉ vài khoảnh khắc trước khi máy móc ngừng hoạt động, ông đã ôm chặt tôi. Ông không thể nói được, nhưng ông đã vội vàng viết một dãy số lên lòng bàn tay tôi. Tôi đã ghi nhớ dãy số đó, cho rằng đó là những lời lảm nhảm của một người sắp chết.

Đó không phải là lời nói lan man. Đó là một khóa mã hóa gồm mười hai chữ số.

Victor đã có công ty, nhưng ông ta không có những sổ sách kế toán ngầm ở nước ngoài. Hàng tỷ đô la vốn không thể truy vết mà cha tôi đã cất giấu khỏi con mắt dò xét của hội đồng quản trị. Victor cần số vốn đó để hoàn tất thương vụ sáp nhập với một nhà thầu quốc phòng nước ngoài vào tối mai tại Gala thường niên của Sterling. Nếu không có nó, đế chế của ông ta sẽ gánh khoản nợ khổng lồ và dễ sụp đổ.

Hắn cần mật mã trong đầu tôi, và một khi đã lấy được nó, hắn cần tôi phải chết.

Tôi nhìn xuống Leo. Cậu ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi, tin tưởng tôi sẽ dẫn dắt chúng tôi vượt qua cơn ác mộng này. Một giờ trước, tôi đã sẵn sàng đầu hàng trước cái lạnh. Tôi đã sẵn sàng để cái lạnh nuốt chửng mình. Nhưng hành động sâu sắc, táo bạo của một đứa trẻ đói khát bẻ miếng bánh mì cuối cùng đã nhóm lên ngọn lửa âm ỉ, dữ dội trong huyết quản tôi.

Tôi không định chết trong một con hẻm. Tôi sẽ thiêu rụi vương quốc của Victor thành tro bụi.

“Leo,” tôi nói, giọng cứng rắn như thép. “Chúng ta cần tìm một hồn ma.”

Tôi biết chính xác ai có thể giải mã mật mã đó, nhưng việc bước vào hang ổ dưới lòng đất của hắn ta chẳng khác nào bước vào bãi mìn mà không nhìn thấy gì.

Chương 3: Bóng ma của cuốn sổ cái

David Aris từng là kiến ​​trúc sư hệ thống chính của Sterling Conglomerate. Ông là một hacker tài giỏi, đa nghi, bị sa thải một năm trước khi cha tôi qua đời, bị gạt sang một bên khi ông đặt câu hỏi về các hoạt động khai thác dữ liệu hung hăng, phi đạo đức của Victor. Lần cuối tôi nghe tin, David đang điều hành một trang trại máy chủ chợ đen tại một nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang ở khu Cauldron .

Chúng tôi mất hai tiếng đồng hồ lội qua những đường hầm ngầm đầy chuột để đến được chỗ ông ấy. Khu Cauldron District nồng nặc mùi ozone, dây đồng cháy và hơi ẩm dưới lòng đất.

Tôi đấm mạnh những khớp ngón tay trầy xước của mình vào một cánh cửa thép nặng nề, rỉ sét.

Một chiếc camera an ninh quay vù vù phía trên chúng tôi, ống kính màu đỏ tập trung sắc nét vào khuôn mặt lấm lem bùn đất của tôi. Một lát sau, một loạt chốt cửa cơ khí nặng nề thu lại với tiếng kêu loảng xoảng lớn.

Cánh cửa bật mở. David đứng đó, được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh mờ ảo từ hàng chục màn hình công suất cao. Trông ông già hơn, khuôn mặt phủ đầy bộ râu rậm rạp, đôi mắt thâm quầng vì sự mệt mỏi tím tái của một người hiếm khi được nhìn thấy mặt trời.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, miệng há hốc. “Evelyn? Chúa ơi… người ta nói cô đã bỏ trốn khỏi đất nước. Tôi cứ tưởng cô đang thối rữa trong một cái mương.”

“Tôi đã từng,” tôi khàn giọng nói, bước vào phòng máy chủ nóng như thiêu đốt, kéo Leo vào phía sau mình để được an toàn. “Tôi cần được hồi sinh.”

Tôi chộp lấy một mẩu giấy vụn từ bàn gần đó và viết lại mật mã mười hai chữ số mà bố tôi đưa cho. Tôi đập mạnh tờ giấy xuống bàn trước mặt ông.

Mắt David mở to. Anh nhận ra định dạng mã hóa ngay lập tức. “Cậu lấy cái này ở đâu ra vậy?”

“Đây là chìa khóa vạn năng mở ra sổ sách kế toán ở nước ngoài, David. Bằng chứng cho thấy Victor đã làm giả các giấy tờ thừa kế và biển thủ quỹ công ty.”

David không hỏi thêm câu nào nữa. Nỗi căm hận anh dành cho Victor đã lấn át cả sự đa nghi của anh. Anh chộp lấy tờ giấy, ngồi phịch xuống ghế và lướt nhanh trên bàn phím cơ. Những dòng mã dày đặc, được mã hóa hiện ra trên màn hình chính.

“Victor đã nâng cấp tường lửa của công ty,” David lẩm bẩm, mắt anh đảo liên tục trên màn hình. “Nhưng hắn ta kiêu ngạo. Hắn ta vẫn dùng cùng một kiến ​​trúc cơ bản cho các tài khoản ẩn danh.”

Mười phút dài đằng đẵng trôi qua. Leo ngồi im lặng trên một thùng đựng sữa, ăn thanh protein mà David đã ném cho cậu, đôi mắt nặng trĩu vì buồn ngủ.

Đột nhiên, màn hình lóe lên một màu xanh lục rực rỡ. Một sổ cái kỹ thuật số khổng lồ, được che giấu rất nhiều thông tin, hiện ra.

“Chúa ơi,” David thì thầm, nghiêng người lại gần màn hình, ánh sáng xanh phản chiếu trong cặp kính của anh. “Evelyn… đây rồi. Bản di chúc gốc, không bị sửa đổi. Cha cô để lại tất cả cho cô. Và nhật ký giao dịch… Victor đã bòn rút hết tiền của công ty để tài trợ cho các lô hàng vũ khí bất hợp pháp. Đây là bản án hàng chục năm tù liên bang.”

“Cậu có thể chép lại được không?” Tôi hỏi dồn dập, một làn sóng chiến thắng dữ dội tràn ngập cơ thể mệt mỏi của tôi.

“Tôi có thể,” David khẳng định, những ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím. “Nhưng nó được bảo vệ bởi một lớp cách ly vật lý. Quá trình giải mã chỉ tiết lộ vị trí của ổ cứng vật lý. Nó nằm bên trong phòng máy chủ an ninh ở tầng cao nhất của tòa nhà Sterling Tower.”

“Victor sẽ tổ chức buổi dạ tiệc ở đó tối mai,” tôi nói, giọng hạ xuống thành một tiếng thì thầm chết người. “Hắn ta nghĩ mình đang ăn mừng lễ đăng quang.”

“Evelyn, tòa tháp này là một pháo đài. Cô không thể tự ý đi vào được.”

Trước khi tôi kịp trả lời, cánh cửa thép nặng nề của phòng máy chủ rung lên dữ dội.

Một tiếng nổ lớn, dữ dội làm rung chuyển hầm ngầm. Bụi và những mảnh bê tông rơi xuống từ trần nhà.

Màn hình nhấp nháy màu đỏ khi chuông báo động vòng ngoài của David hú lên, báo hiệu rằng đội sát thủ của Victor vừa đột nhập qua cửa chống nổ bên ngoài.

Chương 4: Cuộc Xâm Nhập Nhung

“Lấy cái ổ cứng đi! Mau lên!” David hét lên át cả tiếng còi hú inh ỏi, giật mạnh một chiếc ổ cứng flash nặng trịch, được mã hóa từ bảng điều khiển và dí vào tay tôi.

Anh ta chộp lấy một thanh xà beng kim loại nặng, quay người về phía cánh cửa thép đang lung lay để câu giờ cho chúng tôi.

Tôi không hề do dự. Tôi bế Leo lên, mặc kệ những cơn đau nhức dữ dội từ cơ bắp gầy gò của mình, và lao nhanh về phía đường hầm thoát khí phía sau. Chúng tôi trèo lên chiếc thang sắt gỉ sét, lao ra khỏi một cái lưới thoát nước ở mặt đường ngay khi tiếng súng nổ vọng lại từ nhà ga tàu điện ngầm bên dưới.

Chúng ta đã có chìa khóa, nhưng lại mất đi đồng minh duy nhất.

Hai mươi bốn giờ sau, quảng trường bên ngoài tòa tháp Sterling trở thành một biển người hỗn loạn và rực rỡ của sự xa hoa.

Những chiếc limousine sang trọng chở giới thượng lưu tham nhũng của thành phố đến một tấm thảm đỏ trải dài, trơn trượt vì mưa. Ánh đèn flash của các tay săn ảnh lóe lên như tia chớp im lặng. Tòa tháp vươn cao lên giữa những đám mây thấp, xám xịt, một tượng đài bằng kính và đầy kiêu hãnh.

Tôi đứng trong bóng tối của một con hẻm giao hàng, run rẩy, nhưng không phải vì lạnh. Tôi đang mặc một bộ đồng phục phục vụ ăn uống hơi rộng, bị đánh cắp từ một xe chở đồ giặt. Tóc tôi được búi gọn gàng, bụi bẩn trên mặt đã được tẩy sạch.

“Ở yên đây,” tôi thì thầm với Leo, nép mình sau một chồng xe đẩy đựng khăn trải giường sạch sẽ trong khu vực bốc dỡ hàng. “Đừng di chuyển cho đến khi tôi quay lại. Nếu tôi không quay lại trong một giờ… hãy chạy đi.”

Leo ngước nhìn tôi, mắt mở to. Cậu ấy thò tay vào túi và ấn một vật nhỏ, cứng vào lòng bàn tay tôi.

Đó là phần vỏ bánh mì chua còn sót lại.

“Để lấy may mắn,” anh thì thầm.

Tôi nuốt nghẹn cục tức trong cổ họng, bỏ miếng bánh mì vào túi. “Để lấy may.”

Tôi bước ra khỏi bóng tối, hòa vào hàng ngũ những người phục vụ mệt mỏi đang khiêng những khay sâm panh khổng lồ về phía lối vào dành cho nhân viên. Tôi cúi đầu, đưa ra một giấy tờ tùy thân điện tử giả mạo mà David đã làm cho tôi trước khi vụ đột nhập xảy ra. Máy quét phát ra tiếng bíp màu xanh lục rỗng tuếch, nghe thật dễ chịu.

Tôi đã ở ngay trong hang ổ của con quái vật.

Sự xa hoa ở tầng trệt khiến người ta phát ngán. Sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh, và mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc, khó chịu lan tỏa khắp nơi. Đó là một sự tương phản gay gắt, dữ dội với con hẻm lạnh lẽo nơi tôi suýt chết.

Tôi tách khỏi hàng người xếp hàng lấy đồ ăn, len lỏi qua những hành lang dịch vụ ngoằn ngoèo. Tôi biết rõ tòa nhà này. Tôi gần như lớn lên ở đây. Tôi biết mọi điểm mù của camera, mọi cửa bảo trì.

Tôi lên tầng 85 bằng thang máy phục vụ. Phòng máy chủ an ninh nằm ngay cuối hành lang so với phòng khiêu vũ lớn, nơi Victor đang phát biểu bài diễn văn quan trọng của mình.

Tôi tiến đến cánh cửa thép nặng nề. Tôi quẹt chiếc USB mã hóa mà David đã lập trình qua máy quét sinh trắc học.

“Cạch. ” Khóa đã được mở.

Tôi mở tung cửa, bước vào không gian lạnh lẽo, ồn ào của phòng máy chủ. Tôi tiến đến thiết bị đầu cuối chính, cắm ổ cứng vào và thực hiện quy trình trích xuất. Màn hình sáng lên, tải xuống kho dữ liệu khổng lồ về tội ác của Victor, bản di chúc giả mạo và nhật ký giao dịch bất hợp pháp.

90%… 95%… 100%. Chuyển khoản hoàn tất.

Tôi rút ổ cứng ra, một nụ cười đắc thắng rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt. Tôi đã có được vũ khí. Tôi đã giành lại được đế chế.

Tôi quay người để rời khỏi phòng.

Đứng chắn ngang lối ra duy nhất của tôi là Victor Sterling.

Ông ta mặc một bộ tuxedo may đo hoàn hảo, tay trái cầm một ly sâm panh. Tay phải, chĩa thẳng vào ngực tôi, là một khẩu súng lục giảm thanh màu đen mờ.

Nụ cười trên khuôn mặt hắn là điều đáng sợ nhất mà tôi từng thấy.

Chương 5: Trọng Lượng Của Bánh Mì

“Evelyn,” Victor nói nhỏ nhẹ, nhấp một ngụm sâm panh chậm rãi. “Em lúc nào cũng dễ đoán. Anh biết ngay là chuông báo động của David sẽ khiến em chạy thẳng đến đây.”

Tôi chết lặng, tay nắm chặt ổ cứng trong túi tạp dề. Cánh cửa phòng máy chủ đóng sầm lại phía sau anh ta, nhốt chúng tôi trong căn phòng lạnh lẽo, ồn ào.

“Ngươi đã cho ta truy cập vào máy chủ,” tôi nhận ra, nỗi sợ hãi lạnh lẽo bao trùm lấy tôi.

“Ta cần ngươi tập hợp tất cả các tập tin vào một vị trí duy nhất,” Victor mỉm cười, bước lại gần hơn, nòng súng vẫn không hề lung lay. “Và ta cần ngươi giao mật mã để ta cuối cùng có thể truy cập vào các tài khoản ở nước ngoài. Ngươi đã làm tất cả những việc khó khăn đó cho ta rồi, em gái. Giờ thì đưa ổ cứng cho ta đi.”

“Ngươi là một con quái vật, Victor,” tôi gắt lên, giọng đầy căm hận. “Ngươi đã giết cha chúng ta.”

“Tôi đã đẩy nhanh điều không thể tránh khỏi,” anh ta nói một cách nhẹ nhàng. “Ông ta yếu đuối. Ông ta định để lại đế chế cho một kẻ ngốc đa cảm, người quan tâm đến hoạt động từ thiện hơn là lợi nhuận. Tôi đã cứu vãn di sản của Sterling. Giờ thì, hãy lái xe đi. Trước khi tôi bắn vào đầu gối anh.”

Tôi từ từ giơ tay lên. Tôi thò tay vào túi tạp dề. Ngón tay tôi chạm vào lớp nhựa cứng của chiếc USB.

Nhưng chúng cũng chạm vào lớp vỏ thô ráp, cũ kỹ của ổ bánh mì chua mà Leo đã đưa cho tôi.

Hình ảnh về con hẻm lạnh lẽo hiện lên trong tâm trí tôi. Sự thuần khiết tuyệt đối, không pha tạp của một đứa trẻ đói khát chia sẻ một nửa bữa ăn duy nhất của nó với tôi. Victor đại diện cho tất cả những gì trống rỗng, tàn nhẫn và giả tạo trên thế giới này.

Tôi sẽ không để anh ta thắng.

Tôi rút tay ra khỏi túi. Nhưng tôi không đưa ra cú đánh bóng.

Tôi giơ điện thoại lên.

Victor cau mày. “Cái gì thế?”

“Anh nói đúng, Victor. Tôi dễ đoán,” tôi nói, một luồng năng lượng điện nguy hiểm tràn ngập trong huyết quản. “Nhưng David Aris thì không. Khi tôi cắm ổ USB vào thiết bị đầu cuối chính của anh, nó không chỉ tải xuống các tập tin. Nó đã thực thi một lệnh ghi đè cục bộ.”

Mắt Victor mở to. Anh ta giơ khẩu súng lục lên.

Tôi đập mạnh ngón tay cái xuống màn hình điện thoại.

Ngay lập tức, tiếng nhạc ồn ào, du dương từ phòng khiêu vũ cuối hành lang đột ngột tắt ngấm.

Qua những bức tường dày của phòng máy chủ, tôi có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển đầy hoang mang của ba trăm người thuộc tầng lớp tinh hoa quyền lực nhất thành phố.

“Ngươi đã làm gì vậy?!” Victor gầm lên.

“Tôi vừa chiếu toàn bộ nội dung sổ sách lên các màn hình trình chiếu khổng lồ trong phòng khiêu vũ,” tôi mỉm cười, adrenaline xua tan nỗi sợ hãi. “Và tôi đã gửi hàng loạt email chứa các tập tin chưa được biên tập, bao gồm cả di chúc giả mạo và các lô hàng vũ khí bất hợp pháp của ông, cho mọi công tố viên liên bang, nhà báo và thành viên hội đồng trong thành phố.”

Mặt Victor tái mét. Vẻ ngoài hào nhoáng của gã tỷ phú bất khả xâm phạm tan vỡ thành hàng triệu mảnh vụn.

Hắn chĩa súng thẳng vào mặt tôi, tay run lên vì cơn thịnh nộ tột độ.

Nhưng trước khi hắn kịp bóp cò, cánh cửa thép nặng nề của phòng máy chủ bất ngờ bật tung ra.

Một đội đặc nhiệm FBI, được thông báo về vụ rò rỉ dữ liệu khổng lồ, đã ùa vào phòng, vũ khí giơ cao.

“Bỏ vũ khí xuống! FBI! Bỏ xuống ngay!” viên đặc vụ chỉ huy hét lên.

Victor nhìn các đặc vụ, rồi nhìn tôi. Nhận thức rằng đế chế của mình vừa bị thiêu rụi thành tro bụi đè nặng lên xương tủy hắn. Khẩu súng tuột khỏi tay hắn, rơi lạch cạch vô ích xuống sàn nhà. Hắn bị ném mạnh vào giá đỡ máy chủ, còng tay bằng thép nặng trịch khép chặt quanh cổ tay.

Khi họ lôi anh trai cùng cha khác mẹ của tôi ra khỏi phòng, tôi dựa lưng vào tiếng vo ve của máy phục vụ, đầu gối cuối cùng cũng khuỵu xuống. Tôi nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, hổn hển.

Cơn ác mộng đã kết thúc.

Sáu tháng đã trôi qua kể từ khi Victor Sterling sụp đổ.

Tôi ngồi trong căn bếp rộng lớn, ngập tràn ánh nắng của khu điền trang Sterling đã được phục dựng. Cái lạnh thấu xương của Khu Sắt giờ đây như một cơn ác mộng xa xôi, phai nhạt. Đế chế lại thuộc về tôi, nhưng nhiệm vụ của tập đoàn đã thay đổi về cơ bản. Khối tài sản khổng lồ của Vanguard Logistics không còn được tích trữ nữa; nó được huy động mạnh mẽ để tài trợ cho nhà ở, cải cách hệ thống chăm sóc trẻ em mồ côi và an ninh lương thực trên khắp thành phố.

Tôi nhìn bao quát hòn đảo đá cẩm thạch khổng lồ.

Leo đang ngồi đó, chân buông thõng xuống khỏi chiếc ghế cao. Trông cậu ấy khỏe mạnh, tràn đầy sức sống và活力 mãnh liệt. Giờ cậu ấy chính thức là con trai tôi rồi.

Anh ấy với tay đẩy một chiếc đĩa qua quầy về phía tôi. Nằm ở giữa đĩa sứ là một lát bánh mì sourdough ấm nóng, mới nướng, phết đầy bơ tan chảy.

“Vì em,” Leo mỉm cười.

Tôi cầm lấy ổ bánh mì. Hơi ấm lan tỏa vào từng ngón tay, thấm sâu vào tận tâm hồn tôi.

Thế giới có thể là một mê cung tàn khốc, lạnh lẽo. Nó sẽ cố gắng tước đoạt phẩm giá, của cải và hy vọng của bạn. Nhưng tôi đã học được sự thật tuyệt đối trong một con hẻm tối tăm, bị lãng quên, khi nhìn chằm chằm vào một đứa trẻ đói khát đã đề nghị chia sẻ một nửa sự sống còn của mình cho tôi.

Sự ấm áp thực sự không đến từ hàng tỷ đô la trong tài khoản ngân hàng, hay những công trình kiến ​​trúc đồ sộ bằng kính và thép mà chúng ta xây dựng để bảo vệ cái tôi của mình.

Nó xuất phát từ cấu trúc mạnh mẽ, bất khuất của trái tim con người. Nó xuất phát từ việc nhìn vào những mảnh vỡ tan nát, tuyệt vọng của thế giới và quyết định rằng bạn sẽ không ăn một mình.

Nếu bạn muốn đọc thêm những câu chuyện tương tự, hoặc nếu bạn muốn chia sẻ suy nghĩ của mình về việc bạn sẽ làm gì trong tình huống của tôi, tôi rất muốn được nghe ý kiến ​​của bạn. Góc nhìn của bạn giúp những câu chuyện này tiếp cận được nhiều người hơn, vì vậy đừng ngại bình luận hoặc chia sẻ nhé.

Related Posts

My 14-year-old daughter was lying in a hospital bed after collapsing on our family vacation, and instead of worrying, my parents and sister

Chapter 1: The Hollow Crack of Porcelain The humid Carolina air smelled fiercely of coconut sunscreen, melted cherry popsicles, and the sharp, chemical tang of chlorine. It was...

My boyfriend left me injured and ble//eding on the beach while his mother told everyone at the hospital, “She’s just looking for attention.” I didn’t defend myself. Two weeks later, at his company’s anniversary gala, I walked onto the stage, plugged my phone into the giant screen, and watched his confident smile disappear before the worst evidence had even appeared.

Chapter 1: The Tide of Betrayal I did not argue. I did not beg. Those were currencies for the weak, and I had learned long ago that pleading...

He returned from a 10-day trip with his mistress, bringing flowers to appease his wife, a new mom. The butler calmly said she and the baby left 15 days ago, leaving proof to ruin his entire career.

Title: The Architecture of Ruin Chapter 1: The Spreadsheet I was a man accustomed to constructing monuments, but I never realized how swiftly my own life could be...

I was eight months pregnant with our precious child when my husband brought his 22-year-old mistress to the baby shower. When I asked them to leave, he punched me in the stomach, sending me tumbling into the gift table. “She’s pregnant with the real heir, you infertile piece of trash,” he sneered, while his wealthy parents applauded. I lay on the floor, clutching my aching stomach, when the door burst open and my father…

Title: The Architecture of Ruin Chapter 1: The Pastel Nightmare The moment my husband casually strolled into our lavish baby shower with a breathtakingly young woman draped over...

My Brother-in-Law Tormented My Thirteen-Year-Old Son at a Family Cookout, Then Turned His Jokes on Me While My Husband Said Nothing. A Few Seconds Later, He Discovered Just How Wrong He Had Been About the “Quiet” Aunt.

The air in my mother’s backyard was thick with the suffocating humidity of a Virginia July, heavy with the smell of scorched burgers and the faint, sulfurous echo...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *